Sau khi chính thức bái Dược Lão làm sư phụ, Tiêu Viêm bắt đầu bước chân vào con đường luyện dược – một lĩnh vực huyền diệu nhưng cũng đầy gian nan.
Dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của Dược Lão, hắn học cách cảm nhận dược lực, phân biệt dược liệu và khống chế hỏa diễm. Mỗi thao tác đều đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng đủ khiến toàn bộ quá trình thất bại.
Và thất bại… nhanh chóng tìm đến.
Những phần dược liệu quý giá liên tục bị thiêu hủy, lò luyện nhiều lần bốc khói đen kịt. Không ít lần, Tiêu Viêm mệt lả, toàn thân rã rời sau những nỗ lực vô ích.
Thế nhưng, hắn không hề nản chí.
Ánh mắt thiếu niên vẫn kiên định, từng bước ghi nhớ từng lời chỉ dạy của Dược Lão, lặng lẽ rút kinh nghiệm sau mỗi lần thất bại. Từ việc điều khiển hỏa diễm đến việc dung hợp dược tính, mọi thứ dần trở nên quen thuộc hơn.
Dược Lão đứng bên quan sát, không nói nhiều, nhưng trong ánh mắt lại thoáng hiện sự tán thưởng.
Con đường luyện dược vô cùng khắc nghiệt — nhưng với ý chí này, Tiêu Viêm có lẽ… thật sự có cơ hội bước tới đỉnh cao.