Sau những bước đầu làm quen với luyện dược, Tiêu Viêm nhanh chóng nhận ra con đường này gian nan hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của Dược Lão, từng thao tác nhỏ đều phải chính xác tuyệt đối.
Thế nhưng, thực tế lại không hề dễ dàng.
Những lần thất bại liên tiếp khiến dược liệu bị thiêu hủy, lò luyện nổ tung, thậm chí khiến Tiêu Viêm nhiều lần rơi vào trạng thái kiệt sức. Mồ hôi ướt đẫm, hai tay run rẩy, nhưng thành phẩm vẫn chỉ là những khối dược liệu cháy đen vô dụng.
Dẫu vậy, trong ánh mắt hắn không hề có ý định bỏ cuộc.
Mỗi lần thất bại, Tiêu Viêm lại lặng lẽ tổng kết sai lầm, ghi nhớ từng chi tiết mà Dược Lão đã nhắc nhở. Từ việc khống chế hỏa diễm, dung hợp dược tính cho đến thời điểm thu đan — tất cả đều dần khắc sâu vào tâm trí hắn.
Dược Lão đứng bên cạnh quan sát, ánh mắt thoáng hiện một tia hài lòng hiếm thấy.
“Muốn trở thành luyện dược sư, không chỉ cần thiên phú… mà còn phải có ý chí vượt xa người thường.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm siết chặt nắm tay, trong lòng dâng lên một quyết tâm mãnh liệt.
Dù con đường phía trước đầy chông gai, hắn nhất định sẽ bước tiếp — cho đến khi không còn ai dám gọi hắn là “phế vật” nữa.