1
Sau vô số lần thất bại, Tiêu Viêm cuối cùng cũng dần nắm bắt được những yếu lĩnh cơ bản của luyện dược. Từ việc điều khiển hỏa diễm đến cảm nhận sự biến đổi tinh vi của dược liệu, mọi thứ không còn quá xa lạ như ban đầu.
Trong một lần thử nghiệm mới, hắn hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên tập trung hơn bao giờ hết.
Ngọn lửa trong lòng bàn tay khẽ dao động, nhưng lần này lại ổn định đến lạ thường.
Dưới sự khống chế cẩn thận của Tiêu Viêm, từng phần dược liệu được đưa vào, chậm rãi dung hợp. Không còn những sai lầm vội vàng, không còn sự hấp tấp như trước — mọi thao tác đều mượt mà và chính xác.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Dược Lão đứng bên cạnh, im lặng quan sát, ánh mắt sâu thẳm.
Bỗng nhiên—
2.
Một mùi hương nhàn nhạt lan tỏa.
Tiêu Viêm mở bừng mắt, tim đập mạnh. Trong lòng bàn tay, một viên đan dược tuy chưa hoàn mỹ nhưng đã dần thành hình.
Hắn… đã thành công!
Dù chỉ là viên đan cấp thấp nhất, nhưng đối với Tiêu Viêm lúc này, đó là bước tiến mang ý nghĩa vô cùng to lớn.
Dược Lão khẽ gật đầu, giọng nói trầm ổn vang lên:
“Cuối cùng cũng không uổng công ta dạy ngươi.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm siết chặt viên đan trong tay, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt.
Con đường phía trước vẫn còn rất dài… nhưng lần này, hắn đã thực sự bước được bước đầu tiên.