1
Sau khi thành công ngưng tụ viên đan dược đầu tiên, tâm trạng của Tiêu Viêm không khỏi kích động. Dù hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự hưng phấn.
Viên đan trong tay tuy còn thô ráp, màu sắc không đều, nhưng lại tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt — chứng minh nó thực sự có hiệu quả.
Dược Lão nhìn hắn một cái, khẽ cười:
“Đừng vội tự mãn. Đây chỉ là bước nhập môn mà thôi.”
Tiêu Viêm gật đầu, nhanh chóng thu lại cảm xúc. Hắn hiểu rõ, trong thế giới này, chỉ một chút thành tựu nhỏ bé chẳng đáng là gì.
2
🔥 Luyện Tập Không Ngừng
Những ngày sau đó, Tiêu Viêm gần như dốc toàn bộ thời gian vào việc luyện dược.
Hắn thất bại.
Rồi lại thất bại.
Nhưng khác với trước đây, mỗi lần thất bại đều mang theo một chút tiến bộ.
Ngọn lửa trong tay hắn ngày càng ổn định hơn. Khả năng cảm nhận dược lực cũng dần trở nên tinh tế. Từng loại dược liệu, từng thời điểm dung hợp — tất cả đều được hắn ghi nhớ rõ ràng.
Dược Lão vẫn luôn đứng bên cạnh, thỉnh thoảng chỉ điểm vài câu, nhưng phần lớn thời gian đều để Tiêu Viêm tự mình lĩnh ngộ.
“Luyện dược không chỉ dựa vào kỹ thuật… mà còn là tâm.”
3
Một buổi sáng, khi Tiêu Viêm vừa hoàn thành một lần luyện đan, Dược Lão bất ngờ lên tiếng:
“Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ dạy ngươi luyện chế Nhất Phẩm Đan Dược thực sự.”
Tiêu Viêm sững lại.
Trước đây, hắn chỉ luyện những đan dược cơ bản nhất, gần như không tính là chính thức. Nhưng Nhất Phẩm Đan Dược… đó mới là bước chân thật sự bước vào thế giới luyện dược sư.
“Nhưng…” hắn do dự, “ta e rằng mình chưa đủ khả năng.”
Dược Lão hừ nhẹ:
“Ngươi không thử, làm sao biết mình không được?”
4
Lần luyện chế Nhất Phẩm Đan Dược đầu tiên — thất bại hoàn toàn.
Ngọn lửa mất kiểm soát.
Dược liệu cháy thành tro.
Tiêu Viêm nhíu chặt mày, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Nhưng lần này, hắn không nản chí.
Hắn ngồi xuống, nhắm mắt lại, trong đầu lặp lại từng bước một.
Từ việc khởi hỏa…
Đến dung hợp…
Đến khống chế nhiệt độ…
Tất cả đều được hắn phân tích lại một cách cẩn thận.
5
Buổi tối hôm đó, Tiêu Viêm lại bắt đầu lần thử thứ hai.
Ngọn lửa bùng lên.
Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Dược Lão đứng phía sau, không nói một lời — nhưng trong ánh mắt, thoáng qua một tia hài lòng.
Thiếu niên này…
Có lẽ, thật sự có thể đi rất xa.