1
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng.
Tiêu Viêm khoanh chân ngồi, hai mắt khép hờ, hô hấp đều đặn. Sau lần thất bại trước, hắn không vội vàng bắt đầu ngay, mà dành thời gian điều chỉnh trạng thái bản thân.
Dược Lão nhìn hắn, ánh mắt thoáng qua một tia tán thưởng.
“Biết dừng lại để suy ngẫm… không tệ.”
2
Tiêu Viêm mở mắt.
Ngọn lửa trong lòng bàn tay chậm rãi bùng lên — lần này không còn dữ dội, mà ổn định như một dòng chảy êm ái.
Từng loại dược liệu được hắn đưa vào.
Không nhanh.
Không chậm.
Mỗi động tác đều chuẩn xác như đã luyện tập hàng trăm lần.
Dược lực bắt đầu dung hợp.
Không gian xung quanh như cũng bị kéo theo, trở nên ngưng đọng.
3
Đột nhiên—
Ngọn lửa dao động!
Một loại dược liệu phản ứng mạnh, khiến toàn bộ quá trình suýt nữa sụp đổ.
Trán Tiêu Viêm rịn mồ hôi.
Nhưng lần này, hắn không hoảng loạn.
Hắn siết chặt tâm thần, đấu khí chậm rãi điều chỉnh, cưỡng ép ổn định ngọn lửa.
“Giữ vững…”
Hắn lẩm bẩm.
Ngọn lửa dần trở lại trạng thái ổn định.
Nguy cơ… được hóa giải!
4
Thời gian trôi qua từng khắc.
Cuối cùng—
Một mùi hương đậm hơn trước lan tỏa khắp căn phòng.
Trong ngọn lửa, dược dịch dần co lại, ngưng tụ thành hình.
Một viên đan dược tròn trịa, màu sắc sáng hơn hẳn lần trước, lơ lửng giữa lòng bàn tay Tiêu Viêm.
Ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra.
Lần này…
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Đây chính là Nhất Phẩm Đan Dược chân chính!
5
Tiêu Viêm mở to mắt, hô hấp dồn dập.
Hắn… đã làm được!
Một luyện dược sư chân chính — dù chỉ là cấp thấp nhất — nhưng đã chính thức bước vào con đường này.
Dược Lão gật đầu, giọng nói trầm ổn:
“Cuối cùng cũng có chút bộ dạng rồi.”
Dù lời nói vẫn mang theo vẻ nghiêm khắc, nhưng trong đó đã có thêm vài phần hài lòng.
6
Tiêu Viêm siết chặt viên đan trong tay.
Hắn hiểu rõ — từ hôm nay, con đường của hắn đã hoàn toàn khác.
Không còn là thiếu niên bị xem thường trong gia tộc.
Mà là…
Một người đang từng bước bước vào thế giới cường giả.
7
“Dược Lão,” Tiêu Viêm lên tiếng, ánh mắt kiên định,
“tiếp theo ta phải làm gì?”
Dược Lão khẽ cười:
“Rời khỏi nơi này.”
Tiêu Viêm sững người.
“Ngươi cần thực chiến… và tài nguyên.”
“Ma Thú Sơn Mạch — đó sẽ là nơi rèn luyện tiếp theo của ngươi.”
Gió đêm thổi qua khung cửa.
Tiêu Viêm đứng lặng một lúc, rồi chậm rãi gật đầu.
Một hành trình mới…
Sắp bắt đầu.