Bình minh vừa ló dạng.
Một bóng người trẻ tuổi lặng lẽ rời khỏi gia tộc Tiêu gia, không gây ra bất kỳ động tĩnh nào.
Tiêu Viêm khoác trên vai một chiếc túi đơn giản, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên định.
Đích đến của hắn — Ma Thú Sơn Mạch.
Đứng trên con đường dẫn ra khỏi Ô Thản Thành, Tiêu Viêm quay đầu nhìn lại.
Gia tộc phía sau dần trở nên xa xôi.
Nơi đó từng là tất cả của hắn.
Nhưng cũng chính nơi đó… đã khiến hắn nếm trải đủ mọi ánh mắt khinh thường.
“Ta sẽ quay lại…”
Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết tâm.
“Với tư cách kẻ mạnh.”
Càng tiến gần Ma Thú Sơn Mạch, không khí càng trở nên nặng nề.
Cây cối rậm rạp, ánh sáng bị che khuất.
Tiếng thú gầm vang vọng từ sâu trong rừng, khiến người ta rùng mình.
Dược Lão xuất hiện bên cạnh, giọng nói bình thản:
“Nhớ kỹ — nơi này không giống luyện dược.”
“Chỉ một sơ suất… là mất mạng.”
Tiêu Viêm gật đầu.
Ánh mắt hắn trở nên sắc bén.
Chưa đi được bao lâu—
Một tiếng sột soạt vang lên từ bụi cây.
Tiêu Viêm lập tức dừng lại, cơ thể căng cứng.
Một con Nhất Giai Ma Thú — Thanh Phong Lang chậm rãi bước ra.
Đôi mắt nó lóe lên ánh sáng hung tợn.
Gió xung quanh khẽ xoáy, chứng tỏ tốc độ của nó cực nhanh.
“Đừng dùng toàn lực ngay,” Dược Lão nhắc nhở.
“Quan sát… rồi ra tay.”
Thanh Phong Lang lao tới!
Tốc độ nhanh như một cơn gió.
Tiêu Viêm nghiêng người né tránh, tim đập mạnh.
Lần đầu đối mặt sinh tử thật sự…
Hắn không được phép sai lầm.
Hắn nhanh chóng ổn định lại.
Đấu khí vận chuyển.
Một quyền đánh ra!
“Bát Cực Băng!”
— Ầm!
Cú va chạm khiến con sói lùi lại vài bước.
Nhưng nó không hề bị hạ gục.
Ngược lại, càng trở nên hung dữ hơn.
Tiêu Viêm không hoảng loạn.
Hắn bắt đầu di chuyển linh hoạt hơn, tránh né thay vì đối đầu trực diện.
Từng bước…
Từng nhịp thở…
Hắn dần thích nghi với nhịp độ chiến đấu.
“Chính là lúc này!”
Khi Thanh Phong Lang sơ hở—
Tiêu Viêm lao lên!
Một cú đánh chính xác vào điểm yếu.
— Phịch!
Con ma thú ngã xuống.
Im lặng.
Tiêu Viêm đứng yên, thở dốc.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Đây không phải luyện tập.
Đây là sinh tử thật sự.
Dược Lão gật đầu:
“Không tệ. Nhưng nếu là ma thú mạnh hơn… ngươi đã chết rồi.”
Tiêu Viêm siết chặt nắm tay.
Hắn hiểu.
Chiến thắng vừa rồi… chỉ là khởi đầu.
Tiêu Viêm nhìn sâu vào khu rừng tối phía trước.
Nơi đó—
Ẩn chứa vô số nguy hiểm.
Nhưng cũng là nơi…
Hắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
“Tiếp tục.”
Hắn bước đi.
Không quay đầu.