Rừng sâu im ắng một cách kỳ lạ.
Sau trận chiến với Thanh Phong Lang, Tiêu Viêm không tiếp tục tiến sâu ngay, mà lựa chọn nghỉ ngơi ngắn để hồi phục thể lực.
Nhưng hắn biết rõ…
Nơi này sẽ không cho hắn nhiều thời gian.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Lá cây xào xạc.
Tiêu Viêm đột nhiên mở mắt — ánh nhìn sắc như dao.
“Có gì đó… đang tới.”
Dược Lão khẽ nói:
“Lần này, không giống con sói lúc nãy.”
Giọng ông trầm xuống:
“Cẩn thận… đây là Nhị Giai Ma Thú.”
Từ trong bóng tối—
Một thân hình khổng lồ bước ra.
Toàn thân phủ đầy lông đỏ sậm như máu, đôi mắt vàng rực, răng nanh sắc nhọn lộ ra ngoài.
Huyết Nha Hổ!
Khí tức của nó mạnh hơn Thanh Phong Lang không chỉ một bậc.
Mặt đất khẽ rung theo từng bước chân của nó.
Tiêu Viêm siết chặt nắm tay.
Đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với ma thú mạnh như vậy.
“Ngươi có thể chạy,” Dược Lão nói bình thản.
“Nhưng nếu muốn mạnh lên… thì ở lại chiến.”
Tiêu Viêm hít sâu.
Ánh mắt dần trở nên kiên định.
“Ta… sẽ không chạy.”
Huyết Nha Hổ gầm lên, lao tới như một cơn bão!
Tiêu Viêm lập tức né sang một bên, nhưng chỉ chậm một nhịp—
— Ầm!
Mặt đất nơi hắn đứng nổ tung.
Sức mạnh quá khủng khiếp!
Hắn lăn vài vòng, lập tức đứng dậy, vận chuyển đấu khí.
“Bát Cực Băng!”
Một quyền đánh ra!
Nhưng—
— Phịch!
Cơ thể Huyết Nha Hổ chỉ khẽ rung.
Gần như… không hề hấn gì!
Con hổ phản công.
Một cú vung móng—
— RẦM!
Tiêu Viêm bị đánh văng, đập mạnh vào thân cây.
Máu trào ra nơi khóe miệng.
Hơi thở trở nên hỗn loạn.
“Chênh lệch… quá lớn…”
Ngay khi Huyết Nha Hổ chuẩn bị kết liễu—
“Dừng lại.”
Giọng Dược Lão vang lên.
Một luồng linh hồn lực mạnh mẽ bùng phát, khiến con ma thú khựng lại trong giây lát.
“Nhìn kỹ,” Dược Lão nói nhanh,
“mỗi sinh vật đều có điểm yếu.”
Tiêu Viêm cắn răng.
Ánh mắt hắn khóa chặt vào cổ con hổ — nơi lớp lông mỏng hơn.
Hắn dồn toàn bộ đấu khí.
Không giữ lại.
Không do dự.
“Bát Cực Băng — Toàn Lực!”
Tiêu Viêm lao lên!
Một quyền đánh thẳng vào cổ Huyết Nha Hổ!
— ẦM!!!
Không khí như nổ tung.
Con hổ gầm lên đau đớn, lùi lại vài bước.
Máu bắn ra!
Sau vài nhịp giằng co—
Huyết Nha Hổ cuối cùng cũng gục xuống.
Không gian trở lại yên tĩnh.
Tiêu Viêm đứng đó, toàn thân run rẩy.
Hắn… thắng rồi.
Nhưng cái giá phải trả…
Không hề nhỏ.
Dược Lão nhìn hắn, gật đầu nhẹ:
“Lần này… mới gọi là chiến đấu.”
Tiêu Viêm lau máu nơi khóe miệng.
Ánh mắt hắn đã khác.
Không còn là thiếu niên non nớt ban đầu.
Mà là—
Một kẻ vừa bước qua ranh giới sinh tử.
Tiêu Viêm nhìn sâu vào Ma Thú Sơn Mạch.
Hắn hiểu rõ—
Đây chỉ mới là bắt đầu.