Không khí trong rừng sâu dần trở nên nặng nề.
Mùi máu của Huyết Nha Hổ vẫn còn vương trong gió.
Tiêu Viêm ngồi tựa vào thân cây, nhắm mắt điều tức. Đấu khí trong cơ thể chậm rãi lưu chuyển, chữa trị những vết thương vừa trải qua.
Một lúc lâu sau—
Hắn mở mắt.
Ánh nhìn trầm ổn hơn trước rất nhiều.
“Cảm giác thế nào?” Dược Lão hỏi.
Tiêu Viêm cười nhạt:
“Đau… nhưng đáng giá.”
Hắn siết nhẹ bàn tay.
So với trước, hắn cảm nhận rõ ràng—
Đấu khí của mình… đã tinh thuần hơn.
“Ngươi đã chạm tới biên giới của đột phá,” Dược Lão nói.
“Chỉ cần thêm một chút kích thích nữa.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu.
Nhưng đúng lúc đó—
Một luồng nhiệt bất thường bỗng lan qua không khí.
Tiêu Viêm nhíu mày.
“Ngươi có cảm nhận được không?”
Dược Lão lập tức nghiêm giọng:
“…Có.”
Không khí xung quanh dần trở nên nóng lên.
Nhưng kỳ lạ là—
Không có dấu hiệu của lửa.
Chỉ có… năng lượng.
Một loại năng lượng cực kỳ bá đạo.
Tiêu Viêm đứng dậy.
Ánh mắt hướng về phía sâu hơn trong rừng.
“Ở hướng đó.”
Dược Lão trầm ngâm vài giây, rồi nói:
“Đi xem thử.”
“Nhưng nhớ—nếu có gì không ổn, lập tức rút lui.”
Tiêu Viêm không nói gì.
Chỉ lặng lẽ bước đi.
Sau gần nửa canh giờ—
Hắn dừng lại trước một sơn cốc nhỏ.
Không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt.
Cây cối xung quanh héo úa.
Mặt đất nứt nẻ.
Từng luồng khí nóng bốc lên từ lòng đất.
Tiêu Viêm hít sâu một hơi—
“Ở dưới đó… có thứ gì đó.”
Bên trong nhẫn—
Dược Lão đột nhiên im lặng.
Một lúc sau, giọng ông vang lên, mang theo sự hiếm thấy:
“…Không thể nào.”
Tiêu Viêm giật mình:
“Sao vậy?”
Dược Lão chậm rãi nói:
“Nếu ta không nhầm…”
“Đây có thể là dấu vết của—”
Ông dừng lại một nhịp.
“…Dị Hỏa.”
Tiêu Viêm sững người.
“Dị Hỏa?!”
Chỉ cần nghe đến hai chữ này—
Hắn đã biết ý nghĩa của nó.
Trong thiên địa—
Dị Hỏa là tồn tại cực kỳ hiếm.
Mỗi một loại đều có sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Và—
Đối với luyện dược sư…
Đó là chí bảo!
“Bình tĩnh,” Dược Lão nói nhanh.
“Chỉ là dấu vết, chưa chắc đã là Dị Hỏa thật sự.”
“Nhưng—”
Giọng ông trầm xuống:
“Dù chỉ là tàn dư… cũng đủ giết chết ngươi.”
Tiêu Viêm im lặng.
Ánh mắt nhìn xuống khe nứt sâu trong sơn cốc.
Nơi đó—
Tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt.
Như có thứ gì đó đang thở.
“Ta xuống.”
Tiêu Viêm nói.
Không chút do dự.
Dược Lão không phản đối.
Chỉ nói một câu:
“Vậy thì… chuẩn bị tinh thần.”
“Lần này—”
“Không có chỗ cho sai lầm.”
Tiêu Viêm nhảy xuống khe nứt.
Nhiệt độ tăng vọt.
Mồ hôi lập tức tuôn ra.
Mỗi bước đi—
Đều như dẫm trên than nóng.
Nhưng hắn không dừng lại.
Ánh mắt càng lúc càng kiên định.
Cuối cùng—
Hắn nhìn thấy nó.
Trong lòng hang tối—
Một ngọn lửa nhỏ đang lơ lửng.
Màu đỏ sẫm.
Yên tĩnh.
Nhưng lại khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
Tiêu Viêm nín thở.
“Đây là…”
Dược Lão khẽ nói:
“…Tàn Hỏa.”
“Nhưng—”
“Khí tức này… không tầm thường.”
Đột nhiên—
Ngọn lửa khẽ dao động.
Không khí rung lên.
Một âm thanh trầm thấp vang vọng trong hang:
“Nhân loại…”
Tiêu Viêm giật mình.
Ánh mắt co lại.
Ngọn lửa đó—
Đang… nói chuyện?!